Showing posts with label truyen ngan hay. Show all posts
Showing posts with label truyen ngan hay. Show all posts

Truyện ngắn: Anh à, Mình sẽ đặt tên con là gì?



♥ Sumi ♥

- Mày cưa con Ly đi Tuấn
- Cái gì? con nhỏ xấu như ma chơi.
- Thì vậy! Cưa nó rồi yêu nó một tháng tao thua mày hai vé đi Thái.
- Thật không? Mà sao tự nhiên khui ra trò này vậy?
- Chẳng có gì tao thấy mày dạo này buồn kiếm trò cho mày chơi thôi.
- Ok! Nhưng hai tuần thôi,yêu con đó một tháng tao chết mất.
- Cũng đượcTuấn ngỏ lời yêu Ly cô gái xấu xí có thể nói là nhất trường đại học luật này, da thì đen,tính tình thì khù khờ đã hai mươi tuổi nhưng chưa anh chàng nào dám rớ. Chuyện đó nhanh chóng trở thành tiêu điểm của cả trường khi một hot boy sành điệu yêu một "cô bé lọ lem" nhưng lọ lem không xinh đẹp.

Truyện: Giờ con đã lấy vợ được chưa


Mày chẳng học ở đâu xa, học ngay anh mày đấy!”- Tiếng mẹ lại đay nghiến tôi mỗi khi tôi làm việc gì sai trái. Nhưng kể từ ngày anh tôi lấy vợ thì câu nói của mẹ đã trở thành “Diễm xưa”.Thỉnh thoảng tôi cố ý nhắc tới ông anh quý hóa của mình thì nhận ngay được cái lườm cho qua chuyện, kèm thêm mấy cái bạt tai chữa cháy của mẹ.

Truyện ngắn: Quyển nhật ký nhặt được


Trời đã mưa được hơn một tuần. Mưa tầm tã khiến bầu trời lúc nào cũng ảm đạm. Em gọi điện cho tôi và nói rằng em đang đến.

Đây là lần thứ ba trong tuần em tới gặp tôi. Trên đường đến chỗ hẹn với em lúc 7 giờ 55 phút, tôi cứ nghĩ về lời xin lỗi của em và lý do em đã đến đây.
...
Em đứng đó một mình, tay cầm chiếc ô màu đỏ. Bạn em đưa em tới. Trời mưa, và em đang run lẩy bẩy. Trông em thật yếu ớt, mỏng manh dưới cơn mưa tầm tã. Em mặc không đủ giữ ấm cho mình.

Truyện ngắn: Tình yêu...Quá khứ...và Định mệnh


(Một câu chuyện tình yêu cảm động, đọc xong rơi nước mắt đấy nhé ! Những người đang yêu ... đọc xong và suy ngẫm)
 
 Yêu em trong một ngày anh nhé!!!
Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi...

-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!

-Nghĩa... nghĩa là sao??

-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!

-Em đùa hoài !!

-Em không biết nói đùa bao giờ.

***

Truyện Ngắn: Điệu nhạc đẫm nước mắt...


Tôi yếu ớt dùng tay để biểu thị câu trả lời cuối cùng. Mắt tôi bắt đầu mờ dần đi...

Tôi không thể nghe. Đó là sự thật. Một sự thật mà mỗi lần phải đối diện, trái tim tôi như tan ra thành trăm mảnh. Phải, tôi là một kẻ tật nguyền. Nhưng tôi cũng là một con người. Một con người khao khát được yêu thương. Thế giới của tôi tĩnh lặng và hoàn hảo. Không một tiếng động ồn ào nào có thể làm tôi xao lãng. Tôi nuối tiếc vì mất đi cơ hội được cảm nhận những âm thanh tươi vui của cuộc sống ngoài kia. Nhưng dường như tôi cũng lại cảm thấy hài lòng vì hằng ngày không phải “chịu trận” của mẹ kế. Mỗi lần như vậy, tôi không bực mà chỉ buồn cười. Bà ấy chửi rủa một kẻ khiếm thính như tôi thì có tác dụng gì chứ?

Truyện ngắn: Có một nickname không bao giờ available nữa


Bắt đầu từ việc tạo ra một nickname và tải về phần mềm có thể online hai nickname cùng một lúc để anh khỏi nghi ngờ. Khi add nick anh vào nickname caphemuoingotngao mà mình vừa mới tạo, Linh đã ngập ngừng gõ kèm hai câu thơ “Em sẽ học cách yêu của cỏ/ Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng” và lấy đó làm status rồi hồi hộp đợi kết quả

Thường khi làm việc lúc màn đêm yên len về, Linh thường đăng nhập vàoYahoo! Messenger và để trạng thái Invisible to everyone rồi nhìn những cái nick sáng đèn cho bớt cảm giác cô đơn và cùng với niềm hy vọng rằng sẽ nhìn thấy nick anh sáng đèn dù chỉ một lần thôi…

Truyện ngắn: Phản bội


Hằng hấp tấp dắt xe máy nhào ra đường. Thành phố giờ tan tầm. Dòng người căng tràn trên các phố đổ về những ngóc ngách chật tối, lắt léo và ẩm ướt. Hằng muốn phóng xe thật nhanh để gió thổi tung hết cảm giác ngột ngạt và bức bách này. Bầu trời xám màu chì như càng xám hơn dưới ánh đèn đường bắt đầu đỏ lên. Vọng về từ đâu đó tiếng sấm lẫn vào trong tiếng gầm rú của động cơ, lẫn vào trong tiếng gầm rú của chính nỗi lòng Hằng.

Cô thấy ngột ngạt và khó thở. Cô thấy đổ nát và hoang tàn. Hằng muốn chết ! Một cái chết thật dữ dội, thật thảm khốc. Ví như lao vào chiếc xe đang đi ngược chiều kia. Rầm một cái. Thế là nát bét hết. Cả người. Cả xe. Và dòng người khựng lại, xúm đen xúm đỏ. Tắc nghẽn một quãng phố. Trong số những người hiếu kỳ ấy, có anh. Và hốt hoảng nhận ra vợ mình. "Trời ơi, em!"...

Truyện ngắn: Khi nào hết yêu


Nó ôm chặt lấy anh, nheo nheo mắt nhìn, hỏi với giọng rất nghiêm trọng. Anh cười, xoa đầu nó.
- Hỏi gì mà buồn cười thế, tất nhiên là anh yêu em rồi!
- Yêu nhiều không?
- Nhiều, nhiều lắm, nhiều không đếm được.
- Thế khi nào anh mới hết yêu em?
- Đến khi nào anh không thở được nữa. Nó cười hạnh phúc, ghì chặt cổ anh và hôn. Anh gặp một tai nạn rất khủng khiếp. May mắn là anh giữđược mạng sống nhưng nửa mặt của anh bị vỡ, tay và chân phải bị liệt hoàn toàn. Bây giờ anh chỉ là một phế nhân. Nó đau lòng lắm, lẽ ra người nằm ở đây phải là nó. Chính anh,chính anh đã đẩy nó ra khỏi lưỡi hái của Tử Thần. Hằng ngày nó vẫn đi làm bình thường, cứ mỗi khi rảnh rỗi là nó ghé qua thăm nom, chăm sóc anh. Mẹ anh khóc suốt, nó cũng khóc, tấm tức và nghẹn ngào.

Truyện ngắn: Một con đĩ yêu nghề (wá hay)


- Cô làm gái phải không?
Nó ngước mắt nhìn thằng đàn ông vừa hỏi. Mặt non choẹt, chạy chiếc xe wave Trung quốc còn khá mới, quần tây áo sơ-mi cũ, mắt lờ đờ,người nồng nặc mùi rượu.

- Ừ, thì sao…

- Tôi muốn chơi cô… - Hắn trả lời một cách không thể thẳng thắn hơn được nữa.

Nó nhìn hắn… nhìn không chớp mắt, rồi nó cười, ôm bụng cười sặc sụa, gập người ngồi
xuống đường mà cười. Trời ạ, lần đầu tiên nó gặp một thằng khách nói trắng trợn vào mặt nó là: “Tôi muốn chơi cô…”

Truyện teen hay: Yêu



Hôm đó, như mọi ngày, Hân đạp xe lang thang qua các con hẻm sau giờ ra về.Trời đẹp đến lạ lùng, ko hề mưa một giọt, và nắng ko gắt chút nào, và cứ thong thả đạp xe đi như vậy cho đến khi nhìn thấy một cảnh ko nên thấy: Bạn trai cũ của nó-Tuấn- đang đi một chiếc SH phóng qua, ngồi sau lưng là một con nhỏ tóc nhuộm vàng choé đang hí hửng ôm Tuấn.
Thiệt là chướng mắt !!

Truyện hay: Capuchino cho ngày nắng



Hà Nội hôm nay nắng đẹp. Quán cà phê hôm nay vắng khách lạ thường. Bản Sonata Ánh Trăng của Beethoven vẫn đều đều vang lên. Âm thanh của tiếng đàn càng làm cho không khí trong quán trở nên tĩnh lặng. Những ngón tay của người con gái lướt nhẹ trên những phím đàn, tạo thành một đường cong hoàn mĩ, lúc trầm lúc bổng. Tiếng đàn dứt, một tràng pháo tay rộ lên. Cô gái cúi người đi vào trong quầy.

Truyện ngắn: Giấc Mơ Hoang Đường (quá hay)


- Mai đến sửa máy tính cho Linh nhé!

- Máy tính của Linh bị làm sao?

- Linh không biết. Linh bật lên mà chẳng thấy nó khởi động gì cả.

- Uh! Được rồi, mai mình sẽ lên.

Sáng hôm sau ...

Truyện ngắn: Hay mình lấy nhau em nhé


- Hay mình lấy nhau em nhé?



Tôi thảng nhìn anh, không quá ngạc nhiên.



26 tuổi, tôi cần một người yêu khi xung quanh bạn bè độc thân chẳng còn nhiều. Cần nhưng chưa thực sự muốn. Cần để khi ai hỏi có người yêu chưa? Lúc trả lời, bớt phải nghe mấy tiếng: Ế, kén chọn vừa thôi….



Anh 32 tuổi, cái tuổi cần có một gia đình. Anh có nhà, có xe, có công việc ổn định, biết tặng quà vào những dịp lễ tết đón đưa, biết quan tâm đúng mực, vừa vừa không thái quá. Tôi nhận lời yêu anh sau những tháng café rải rác khắp Hà Nội, truyện trò, tâm sự, sẻ chia. Vắng anh cũng thấy thiếu.

Truyện ngắn: Cổ tích tình yêu


Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta.

Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai. Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học.

Em làm bồ anh nhé


- Làm bồ của anh nhé!
- Làm bồ?
- Anh không đùa đâu, anh nói thật đấy.
- Ơ kìa, em có đùa đâu, em nói thật mà, ừ thì làm bồ. Thế làm bồ là như thế nào ạ?
- Làm tất cả những gì như em làm vớingười yêu, nhưng chỉ là bồ, không phải người yêu, thế thôi.
- Anh nói thật đấy à.
- Ừ anh nói thật
- Tại sao? Anh có người yêu rồi, em cũng thế, sao anh còn cần bồ làm gì?
- Vì anh thích em.
- Thích em, nhưng… À anh này, anh vừa phải thôi, anh đừng đưa em vào tròng, đừng nghĩ em trẻ con mà trêu em nhá. Em không bị anh lừa đâu.

Em Mất Anh Thật Rồi (cực hay)



-Này, em ngừng ăn nghe anh nói đã.
- Gì cơ? Anh nói thì nói đi, em ăn có ảnh hưởng gì đâu?
+ Em ham ăn quá đó trời!
- Nói một câu không liên quan, nghe thấy ghét. Anh nói đi.
+ Anh... anh sắp đi.
- Đi đâu?
+ Đi xa lắm!
Nó và anh đã có những ngày bên nhau thật vui...
Keng! Cái thìa trên tay nó rơi xuống, và cái ly thì ngấp nghé rơi theo, mắt nó đầy vẻ sửng sốt, nhưng rồi dường như cảm giác ấy chỉ là thoáng qua, vì lại thấy nụ cười ánh lên trong đôi mắt đó. Nó bình thản nhặt cái

Truyện ngắn: Khi nào em chỉ còn 45 cân anh sẽ lấy em


"Khi nào em chỉ còn 45 cân, anh sẽ lấy em!" Câu nói với sự khinh miệt được thốt ra, theo đó là một nụ cười đầy ác ý hiện ra trên khuôn mặt hắn.

Bé mập nhìn lại cơ thể 80 cân, tròn quay của mình, nói giọng cầu khẩn: " 45 cân thì khó quá, có thể thực tế hơn một chút được không anh?"

"Nói 45 cân là 45 cân, hơn 1 cân cũng không được!" Nói dứt câu, hắn chẳng thèm ngoái lại, quay lưng đi mất.

Truyện ngắn: Ngốc à! Tin tớ 1 lần nhé


Cái nắng hè gay gắt làm cho học sinh trong trường thpt SKY này ai nấy đều mệt mỏi,chán nản. Đã cuối tháng 7 rồi mà nắng nóng dường như chưa có ý định “ bỏ đi”. Chiều nay nó có ca học nên ăn trưa ở can tin. Căn tin lác đác vài người. Nó cố gắng nuốt mấy miếng cơm cho thật nhanh,mua vài gói bim bim rồi ra sân sau trường lánh nạn. Ở sân sau có nhiều bóng cây,không khí lại trong lành thật là một nơi lý tưởng cho giấc ngủ trưa của nó.

Truyện ngắn: Lớn lên tao sẽ cưới mày làm vợ


 Làm sao mày cưới tao làm vợ được? Thằng Hữu nó cũng nói lớn lên sẽ cưới tao làm vợ. Kệ nó, nhưng nhất định tao sẽ cưới mày làm vợ.
Thằng Hữu sẽ cưới con Tịnh, hôm trước tao nghe con Tịnh nói thế mà.
Ừ…
Thôi tao về đây, ba tao sắp về rồi chứ không ổng lại đánh tao nữa.
Ừ… Mai nhớ qua kêu tao đi học với ngen!
Tao biết rồi.

Ngốc à! Anh đâu có khóc


Nó khẽ mở cánh cửa phòng anh, anh đang ngồi trước của sổ, mắt nhìn xa xăm buồn bã.Có lẽ anh chưa biết sự hiện diện của mình ( Nó thoáng nghỉ vậy..). Nó rón rén bước lại gần anh…
- Đi ra ngoài dùm tao cái đi!!
(Ý siêu thế, biết mình vào luôn) Nó chạy lại trước mặt anh, cúi xuống nhìn qua nhìn lại:
- …Hì, Hai nhớn rùi mà còn khóc nhè nghen, lêu lêu.
Previous Home