Showing posts with label tinh yeu. Show all posts
Showing posts with label tinh yeu. Show all posts

Em đợi anh về


_ _ _
Anh gặp cô tình cờ mà gần như sự sắp đặt của Thượng Đế.
Hôm đó đang lượn lờ trên đường thì anh thấy có một cô nàng nhỏ bé đứng ở bến xe bus với vẻ mặt lo lắng, chốc chốc lại đưa đồng hồ lên nhìn. Anh đang rảnh rỗi nên phóng vèo qua, nháy mắt:
_Hey cô em, xe ôm không?
Cô nhìn anh nheo nheo mắt rồi leo lên xe. Anh hơi giật mình nhưng rồi cũng đưa cô đi.
_Cô em đi đâu?
_Công ty X. Đến nơi, cô dúi vào tay anh 50 ngàn rồi đi vào. Anh trố mắt nhìn, tỏ vẻ khó hiểu. Trời ơi, thật không hiểu được cô nàng này. Có ai mặc quần áo của Chanel, đi SH, mặt mũi sáng sủa bảnh bao làm xe ôm không?

Truyện ngắn: Rồi chúng mình sẽ yêu nhau đấy


(Dành tặng những trái tim lẻ loi, đang mong chờ một tình yêu để sưởi ấm)

Lòng vòng một mình trên phố không phải là sở thích của Dương, nó ghét cảm giác một mình phải làm việc gì đó mà nhất là việc đi lòng vòng, đôi khi không có điểm đến, đôi khi là nó chẳng biết đi đâu. Thế nhưng nó phải đi để bắt được cảm xúc! Những câu chuyện của nó đều như thế - lóe lên trong tâm trí khi nó đang đi một cách vô định: Một hàng cây, một quán nước, một ngõ nhỏ hay một gánh hàng rong, đôi khi lại là một vụ cãi vã hay cảnh kẹt xe,… Tất cả những sự việc, sự vật “ở ngoài đường” ấy đều khiến nó có hứng khởi để viết lên những câu chuyện; chứ nó không quen ngồi tìm kiếm chủ đề trong khung cảnh lãng mạn trước ô cửa sổ lộng gió, dưới dàn hoa đung đưa, tách cà phê thơm ngào ngạt và dán mình vào chiếc laptop…

Dẫu có thế nào, em vẫn yêu anh


Những đêm thao thức, cô lại chợt nghĩ về Nam, về thời gian yêu nhau đằng đẵng đã qua, nghĩ về Long – về những rung động thoáng qua tim… Cô khóc!
Hoàng Linh vừa bước vào quán Gió Bắc thì trời đổ mưa tầm tã. Cô thấy mình may mắn vì trễ một tí nữa thôi, cô đã ướt sũng như chuột lột, nếu thế chắc cô hủy buổi hẹn này mà về luôn quá. Thật ra, ngay lúc nhận được lời đề nghị, cô đã không muốn tới nhưng vì mẹ cô cứ nói mãi cô mới đành nhắm mắt đưa chân
đồng ý đại cho xong chuyện. Và giờ, cô có mặt tại đây, sớm nửa tiếng.

Truyện ngắn: Đến lượt em tỏ tình


Như một lời tỏ tình...Dù đã quen với việc cứ dăm bữa nửa tháng Minh lại xuất hiện bên một em người yêu mới xinh tươi, nhưng chẳng hiểu sao cảm giác nghèn nghẹt nơi trái tim hệt lần đầu tiên thấy Minh yêu cứ luôn tra tấn Thuỳ, ngay cả khi cô đã nhận lời làm bạn gái Nguyên.

Truyện ngắn: Lí do nào anh yêu em?


Đang ngủ ngon thì tiếng chuông tin nhắn làm cho em tỉnh giấc. Chẳng cần mở điện thoại em cũng biết thừa đó là tin nhắn của anh. Mắt nhắm mắt mở, em soạn một tin nhắn trả lời, rồi lại kéo chăn cố ngủ nướng thêm chút nữa, nhưng cuối cùng thì cũng chẳng qua mắt nổi anh. Anh hiểu em đến nỗi em nghĩ gì, em làm gì anh cũng đều đoán được ra. Hạnh phúc lắm, bởi lúc nào em cũng được anh lo lắng, quan tâm theo cách riêng như thế.

Em cứ hay tự hỏi mình rằng tại sao anh lại yêu em nhiều như vậy. Em thấy điều gì ở anh cũng tốt, còn em thì lại quá hậu đậu, ngốc ngếch, chẳng hề xứng đáng với anh. Không hiểu ở em có điều gì lại khiến cho anh phải “đổ nghiêng đổ ngả”? Tại sao anh lại bất chấp tất cả chỉ để làm em vui, làm em hạnh phúc mỗi ngày?

Truyện ngắn: Hãy hôn em đi anh


 ____________~ ♥ ~______________

- Hôn anh đi nhóc của anh.

- Không. Con bé ngúng nguẩy đẩy người yêu nó ra và rút trong cặp 1 tờ giấy, giơ lên gí sát mặt và đọc: Èm hèm…..

Điều 1: Hôn phải có lý do chính đáng.

Điều 2: Hôn phải đúng nơi, đúng lúc, đúng chỗ.

...Điều 3: Hôn mất rất nhiều calo. Hôn sẽ mang tới 278 loại vi khuẩn,1 nụ hôn dài có thể truyền tới 10 triệu vi khuẩn.Ngoài ra có thể mắc bệnh suy nhược cơ thể do virus Epstein_Bar và viêm gan B.

Điều 4: Hôn có thể…….

Truyện ngắn: Cuộc hôn nhân thú vị (hay)


[P.s: truyện này hay lắm. M.n cố gắg đọc hết rồi cmt cảm nhận nha]

- CÁI GÌ !!!!!!!!
Hàng xóm cũng biết nhà này có đứa con gái đanh đá, mồm to hơn loa phường, nhưng vẫn có tí giật mình, thấy công lực con bé có vẻ hơn mọi ngày.
- Bố mẹ nói đùa cũng phải đúng lúc, đúng chỗ chứ, con gái bố mẹ bất tài đến nỗi mới mười mấy tuổi đầu đã bắt đi lấy chồng là sao??? Lại còn sắp đặt này nọ, thời đại nào rồi, có phải trước công nguyên đâu???
- Con gái xinh đẹp của bố uống cốc nước hạ hỏa nào. Đằng nào bố mẹ cũng hẹn rồi, con cứ đến gặp người ta, biết đâu..

Truyện ngắn: Nắm tay anh, em nhé!


Bốn năm trước, Lan hớn hở khoe khắp xóm khi nhận được giấy báo nhập học. Từ nhỏ, nó đã mơ ước trở thành cô giáo, nó hay bắt mấy đứa trẻ hang xóm cùng nó chơi trò cô giáo và lần nào nó cũng luôn đóng vai cô giáo. Mà ngày ấy cũng hồn nhiên lắm, cô giáo gì mà kì, học sinh hỏi gì cũng ậm ừ, lớp học như một tổ chim nháo nhác, không biết cô đâu, trò đâu. Những lúc ấy, Huy cậu lớp trưởng của lớp học “chim cú” đó lại được dịp thể hiện, đúng là Huy đã có tư chất cán bộ ngay từ lúc ấy.

Truyện ngắn: Anh ạ! Khốn nạn lắm


Năm đầu tiên:
Anh gọi em là "người yêu" của anh.

Tháng đầu:
Em là 1 cô công chúa được nâng niu. Bất cứ điều gì em muốn, anh dịu dàng, ngọt ngào, và hoàn hảo...

Tháng thứ 2:
Có những chuẩn mực anh đặt ra mà em nên học cách chấp nhận. "Em yêu! Em sẽ làm vì anh, phải không?".

Tháng thứ 3:
Một cuộc gọi lúc nửa đêm: "Anh nhớ em" *nghẹn*
Một cái entry blog viết sau nửa đêm 1h về 1 chuyến đi: "Tôi nhớ mùi hương của tóc em, nhớ đêm trò chuyện trên tàu..." và "em có tin không, những tình cảm tôi dành cho em ngày xưa là chân thành" *không dành cho em*

Truyện: Chờ một ngày có nắng để yêu thương


Thỏ post truyện này tặng cho các bạn đang yêu nhé. Và hãy cho Thỏ gửi gắm 1 điều răng: Dù tương lai có thế nào, dù mai này có ra sao, hãy cứ sống hết mình với tình yêu của bạn, cứ dũng cảm cho đi những yêu thương tận đáy lòng mình, và hãy trân trọng người con trai/ con gái đang bên cạnh bạn. Đừng để tới khi họ quay đi rồi mới thấy là đáng quý. Vì cuộc đời này ngắn lắm bạn ơi...
                                                                                                                                         
♥♥THỎ♥♥
_______________
LINH.

Truyện ngắn: Sad love story


Tôi quen em hồi đầu năm lớp 12. Khi mới chuyển về lớp tôi,lần đầu tiên nhìn em, trong đầu tôi bỗng có ý nghĩ: ” Tôi phải che chở cho em”
Tôi thích con gái dịu dàng, như con gái Hà Nội xưa ấy. Và khi gặp em, tôi biết em chính là định mệnh.

Thật may, tôi cũng là mẫu con trai mà Bảo Anh hằng mong ước. Tôi ra sức biến mình trở nên thật hoàn hảo, cố gắng giúp đỡ Bảo Anh trong học tập cũng như hòa nhập với bạn bè trong lớp. Em có vẻ biết ơn tôi lắm. Ánh mắt em nhìn tôi : yêu thương, ngưỡng mộ…Và khi tôi thì thầm: “Bảo Anh…làm bạn gái Trung nhé?”, em đỏ mặt, bẽn lẽn cười, gật đầu khe khẽ.

Tên Kì Đà Đáng Yêu




(Đôi khi, Linh ngẩn ngơ cười một mình, cười một cách rất hâm.

Nói ra thật xấu hổ, Linh đã nhiều khi như vậy. Kể từ ngày mà Linh quen Trường. )



1. Tính chất bắc cầu

Linh và Trường quen nhau tình cờ qua mạng, nói chuyện rất ăn ý. Cậu ấy luôn ‘Like” những status tâm trạng của Linh, những bức hình Linh chụp, Trường luôn là người đầu tiên trong số 500 bạn bè comment những note của Linh trên Face.

Linh gặp Trường ngoài đời rồi. Cậu ấy là học sinh trường Nguyễn Thị Định học thêm Toán chung với Linh . Các nhận xét về ảnh của Trường luôn ngắn gọn và hóm hỉnh, con người Trường khá dễ gần và vui tính. Tuy nhiên Linh ít tiếp xúc với Trường, Linh chỉ thầm quan sát cậu ý mà thôi. Nếu như chưa từng nói chuyện, Linh sẽ cho rằng Trường lạnh lùng.

Truyện hay: Capuchino cho ngày nắng



Hà Nội hôm nay nắng đẹp. Quán cà phê hôm nay vắng khách lạ thường. Bản Sonata Ánh Trăng của Beethoven vẫn đều đều vang lên. Âm thanh của tiếng đàn càng làm cho không khí trong quán trở nên tĩnh lặng. Những ngón tay của người con gái lướt nhẹ trên những phím đàn, tạo thành một đường cong hoàn mĩ, lúc trầm lúc bổng. Tiếng đàn dứt, một tràng pháo tay rộ lên. Cô gái cúi người đi vào trong quầy.

Truyện ngắn: Giấc Mơ Hoang Đường (quá hay)


- Mai đến sửa máy tính cho Linh nhé!

- Máy tính của Linh bị làm sao?

- Linh không biết. Linh bật lên mà chẳng thấy nó khởi động gì cả.

- Uh! Được rồi, mai mình sẽ lên.

Sáng hôm sau ...

Truyện ngắn: Hay mình lấy nhau em nhé


- Hay mình lấy nhau em nhé?



Tôi thảng nhìn anh, không quá ngạc nhiên.



26 tuổi, tôi cần một người yêu khi xung quanh bạn bè độc thân chẳng còn nhiều. Cần nhưng chưa thực sự muốn. Cần để khi ai hỏi có người yêu chưa? Lúc trả lời, bớt phải nghe mấy tiếng: Ế, kén chọn vừa thôi….



Anh 32 tuổi, cái tuổi cần có một gia đình. Anh có nhà, có xe, có công việc ổn định, biết tặng quà vào những dịp lễ tết đón đưa, biết quan tâm đúng mực, vừa vừa không thái quá. Tôi nhận lời yêu anh sau những tháng café rải rác khắp Hà Nội, truyện trò, tâm sự, sẻ chia. Vắng anh cũng thấy thiếu.

Truyện ngắn: Cổ tích tình yêu


Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta.

Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai. Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học.

Teen: Cầu hôn lần nữa



Tôi gặp người con trai đó vào một ngày nắng mới trên vùng đất cao nguyên lộng gió. Thị trấn nhỏ bé của tôi không nhiều người lắm, chủ yếu là người khắp nơi đến nhưng hầu hết thì tôi không xa lạ một ai, anh ta xuất hiện với vai trò người chủ mới của mảnh đất café kế bên mảnh đất của tôi khiến tôi đặt biệt chú ý. Hôm ấy là ngày tôi lên thăm rẫy của mình sau một tuần mưa dài tầm tã, tôi nhìn một người mới lạ lẫm, một chàng trai trẻ, và anh ta đang lúi cúi quan sát vùng café bên cạnh, tôi hỏi người coi rẫy của tôi:

Nước mắt cũng là một món quà



Đêm qua Arsenal thắng Barcelona 2-1. Huy đến lớp mặt mày bí xị trong khi Vi thì tươi rói cười trêu ngươi nó: “Thấy chưa, tao đã bảo Arsenal của tao thắng mà. Mày thua rồi, tẹo nhớ khao kem đấy, ha ha.” Huy nhìn điệu cười ngạo nghễ của con bạn trời đánh. Khao kem không phải vấn đề lớn với nó vấn đề là Barca yêu quí của nó đang dẫn trước, tưởng như thắng đến nơi rồi thì lại bị Arsenal vùng lên giội một gáo nước lạnh. Nhưng chưa kịp phân bua thì Vi đã kịp an ủi nó:

Em Mất Anh Thật Rồi (cực hay)



-Này, em ngừng ăn nghe anh nói đã.
- Gì cơ? Anh nói thì nói đi, em ăn có ảnh hưởng gì đâu?
+ Em ham ăn quá đó trời!
- Nói một câu không liên quan, nghe thấy ghét. Anh nói đi.
+ Anh... anh sắp đi.
- Đi đâu?
+ Đi xa lắm!
Nó và anh đã có những ngày bên nhau thật vui...
Keng! Cái thìa trên tay nó rơi xuống, và cái ly thì ngấp nghé rơi theo, mắt nó đầy vẻ sửng sốt, nhưng rồi dường như cảm giác ấy chỉ là thoáng qua, vì lại thấy nụ cười ánh lên trong đôi mắt đó. Nó bình thản nhặt cái

Truyện ngắn: Khi nào em chỉ còn 45 cân anh sẽ lấy em


"Khi nào em chỉ còn 45 cân, anh sẽ lấy em!" Câu nói với sự khinh miệt được thốt ra, theo đó là một nụ cười đầy ác ý hiện ra trên khuôn mặt hắn.

Bé mập nhìn lại cơ thể 80 cân, tròn quay của mình, nói giọng cầu khẩn: " 45 cân thì khó quá, có thể thực tế hơn một chút được không anh?"

"Nói 45 cân là 45 cân, hơn 1 cân cũng không được!" Nói dứt câu, hắn chẳng thèm ngoái lại, quay lưng đi mất.
Previous Home