Showing posts with label teen. Show all posts
Showing posts with label teen. Show all posts

Xin lỗi em (1 câu chuyện cảm động)


- "Đừng chạm vào cuộc sống của anh nữa đc không? đừng cản trở bước đi của anh nữa, xin em !"
- "Anh là đồ tồi, anh không xứng đáng với tình yêu của tôi Long ạ"
Đó là lời chia tay nó đã nói với Trang và đó cũng là lời cuối cùng Trang nói trong khi khóc nức nở rồi cúp máy. Trang tắt máy quá nhanh, Trang không kịp nhận ra, không kịp nghe thấy những tiếng nấc nghẹn lòng. Ở đầu dây bên kia.
- Đúng, anh là 1 kẻ tồi tệ,1 gã tồi yêu em nhất.
Nó và Trang yêu nhau đc 2 năm,1 khoảng thời gian dài và êm đềm cho đến khi chuyện xảy ra. Nó vội vàng lau nước mắt rồi chầm chậm nhớ lại ngày đầu khi quen Trang.

Truyện ngắn: Chia tay và quay lại


Nó. Huấn. 17 tuổi. Thấp, nếu không muốn nói là lùn tịt. Mắt 1 mí. Mũi tẹt. Thể thao ổn, thực tế thì môn gì cũng biết và dừng ở mức tạm được. Nhưng 1 cái vị trí trong trường Chuyên, chỉ của tỉnh lẻ miền Trung nhưng nổi tiếng cả nước, cho nó bước đi trước bao cặp mắt thèm muốn của người khác. Nó lững thững lết đôi dép có quai cũng bằng không quai bước qua cổng trường. Hết tung tăng, nhảy nhót, rồi lại quay gót bước giật lùi, ngẩng đầu vênh vênh, vui vẻ cười đùa.

1 thế giới khác với Huấn, là Hương – 1 cô bé khá nhỏ nhắn, cũng tung tăng, vô tư, cũng thoải mái cười đùa nhưng thực tế là cực kì sắc sảo, cá tính. Hương khá xinh trong mắt mọi người, chỉ mỗi Huấn là ngay cả đến bây giờ cũng chẳng chịu thấy, nó chỉ ấn tượng trước cái nguýt sắc như dao cạo và nụ cười hồn nhiên tỏa nắng của cô bé. Học cùng trường nhưng cả năm lớp 10 cả 2 không ai biết mặt ai, cho dù đều bùng tiết thường xuyên chỉ để lang thang trên sân trường.

Truyện ngắn: Trên chuyến tàu đến trễ


Tôi uể oải nới lỏng quay ba lô. Đã đến 15 phút kể từ lúc tàu SE4 phải trở lại đây và đưa tôi về Hà Nội. Cái quạt điều hòa phía sau như không bao giờ hoạt động hết công suất, kêu ù ù qua lại cho có tiếng vậy thôi. Phòng chờ chật kín người. Giọng miền Trung nằng nặng lao xao giọng Hà Nội và đủ các vùng miền khác đan xen tạo thành một thứ không khí sánh đặc ngột ngạt. hừm, nếu biết thế này thì tôi đã cố sống cố chết "rình" vé máy bay giá rẻ để chỉ phải mất có tiếng rưỡi thay vì 15 giờ đồng hồ không biết bao giờ mới bắt đầu như thế này rồi.

Tôi mở máy ảnh, xem lại vài bức ảnh chụp với người lạ vừa quen trong chuyến đi "bụi" tự thưởng sau khi vừa thi hết kì năm ba đại học. ba giờ đúng, tiếng phát thanh qua loa rè đặc. Mọi người dáo dác đứng dậy. Tôi xốc ba lô lên, lơ đãng nhìn đám đông đang tụ dần vào cánh cửa kính bụi đóng kín. Đột nhiên, không hiểu sao, tôi ao ước nhìn thấy một gương mặt quen khủng khiếp.

Truyện ngắn: Ngốc ơi! yêu thật đó, không đùa đâu


"Cho tớ một ngày được làm người yêu cậu nhé ! "Đó là cái tin nhắn nó đã viết hàng trăm lần nhưng chưa bao giờ dám gửi. Vì nó sợ khi hắn nhận được tin nhắn này, hắn đang hạnh phúc bên người con gái nào đó. Và như thế tình yêu của nó sẽ là thừa thãi và nó với hắn sẽ không còn là bạn của nhau nữa.

Em xin lỗi, vì vẫn ở đây…



Tôi đã chờ đợi năm năm, cuối cùng thì cũng gặp lại anh, chỉ là, tôi không còn là một Lu cuồng nhiệt và nông nổi như ngày ấy nữa.Ly cà phê vơi còn một nửa, màu đen lóng lánh thỉnh thoảng lại phản chiếu vài tia sáng vụt qua. Ngoài kia mưa bay nhè nhẹ, lướt trên từng ngọn gió lạnh lẽo, tô thêm vài nét thê lương cho góc phố vốn đã đìu hiu giữa chốn Hà Thành. Người lác đác, bước chân vội, đôi tay không ngừng xoa vào nhau mong có được chút hơi ấm, mà như vẫn chưa đủ, má họ ửng hồng. Tôi đợi anh đã gần hai tiếng, thả ánh nhìn qua ô cửa kính khép hờ, tựa như đang mong ngóng, tựa như không. Anh, liệu có đến…

Truyện teen hay: Yêu



Hôm đó, như mọi ngày, Hân đạp xe lang thang qua các con hẻm sau giờ ra về.Trời đẹp đến lạ lùng, ko hề mưa một giọt, và nắng ko gắt chút nào, và cứ thong thả đạp xe đi như vậy cho đến khi nhìn thấy một cảnh ko nên thấy: Bạn trai cũ của nó-Tuấn- đang đi một chiếc SH phóng qua, ngồi sau lưng là một con nhỏ tóc nhuộm vàng choé đang hí hửng ôm Tuấn.
Thiệt là chướng mắt !!

Đối mặt với những trách nhiệm trong đời


Ngày hôm nay, chúng ta sống trong quá nhiều định kiến do xã hội áp đặt, ta cảm thấy gò bó, ngột ngạt, cá tính một chút thì bị bảo là “ngông”, là hư hỏng, ta sợ những lời bàn tán trách móc, nhất là những lời đó đôi khi xuất phát từ những người ta yêu thương.

Ta như con nhím xú lông lên để bảo vệ chính mình nhưng ta lại chẳng bao giờ ngờ rằng ta đã vô tình làm tổn thương những người xung quanh và tự cô độc chính mình.

Chỉ vì đôi khi ta sợ hãi với những thứ gọi là trách nhiệm mà ta đang mang, đôi khi ta muốn buông tay mọi

Em làm bồ anh nhé


- Làm bồ của anh nhé!
- Làm bồ?
- Anh không đùa đâu, anh nói thật đấy.
- Ơ kìa, em có đùa đâu, em nói thật mà, ừ thì làm bồ. Thế làm bồ là như thế nào ạ?
- Làm tất cả những gì như em làm vớingười yêu, nhưng chỉ là bồ, không phải người yêu, thế thôi.
- Anh nói thật đấy à.
- Ừ anh nói thật
- Tại sao? Anh có người yêu rồi, em cũng thế, sao anh còn cần bồ làm gì?
- Vì anh thích em.
- Thích em, nhưng… À anh này, anh vừa phải thôi, anh đừng đưa em vào tròng, đừng nghĩ em trẻ con mà trêu em nhá. Em không bị anh lừa đâu.

Nỗi lòng gái ngoan khi bị mất cái "ngàn vàng"



Trong mắt bố mẹ, bạn bè và những người xung quanh, nó vẫn là một đứa con gái ngoan, cực ngoan. Nhưng có ai ngờ đâu rằng nó đã đánh mất cái quý giá nhất của đời con gái.

Nó ngồi đó, ngẩn ngơ suy nghĩ và bắt đầu hoang mang lo sợ, lo sợ cho cái tương lai phía trước đang chờ đón nó. Một câu hỏi vẫn luôn thường trực trong đầu nó là có nên nói cái sự thật đáng buồn đó cho người yêu sau

Teen: Cầu hôn lần nữa



Tôi gặp người con trai đó vào một ngày nắng mới trên vùng đất cao nguyên lộng gió. Thị trấn nhỏ bé của tôi không nhiều người lắm, chủ yếu là người khắp nơi đến nhưng hầu hết thì tôi không xa lạ một ai, anh ta xuất hiện với vai trò người chủ mới của mảnh đất café kế bên mảnh đất của tôi khiến tôi đặt biệt chú ý. Hôm ấy là ngày tôi lên thăm rẫy của mình sau một tuần mưa dài tầm tã, tôi nhìn một người mới lạ lẫm, một chàng trai trẻ, và anh ta đang lúi cúi quan sát vùng café bên cạnh, tôi hỏi người coi rẫy của tôi:

Nước mắt cũng là một món quà



Đêm qua Arsenal thắng Barcelona 2-1. Huy đến lớp mặt mày bí xị trong khi Vi thì tươi rói cười trêu ngươi nó: “Thấy chưa, tao đã bảo Arsenal của tao thắng mà. Mày thua rồi, tẹo nhớ khao kem đấy, ha ha.” Huy nhìn điệu cười ngạo nghễ của con bạn trời đánh. Khao kem không phải vấn đề lớn với nó vấn đề là Barca yêu quí của nó đang dẫn trước, tưởng như thắng đến nơi rồi thì lại bị Arsenal vùng lên giội một gáo nước lạnh. Nhưng chưa kịp phân bua thì Vi đã kịp an ủi nó:

Làm gì khi chàng thất bại ?


Trong cuộc sống, có những lúc chàng của bạn gặp khó khăn, vấp ngã, thậm chí là thất bại. Nên làm gì để giúp chàng mau chóng lấy lại tinh thần đây?

“Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”

Ngay cả khi thua thiệt hay không thể thành công như mình mong đợi, các chàng trai luôn cố tỏ ra cứng rắn và mạnh mẽ trước mặt người yêu mình. Những lúc như thế này, hãy lặng im và tạo điều kiện để chàng bộc bạch. Cảm xúc một khi được giãi bày sẽ khiến chàng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Đừng vội phán xét hay góp ý bất

Truyện ngắn: Ngốc à! Tin tớ 1 lần nhé


Cái nắng hè gay gắt làm cho học sinh trong trường thpt SKY này ai nấy đều mệt mỏi,chán nản. Đã cuối tháng 7 rồi mà nắng nóng dường như chưa có ý định “ bỏ đi”. Chiều nay nó có ca học nên ăn trưa ở can tin. Căn tin lác đác vài người. Nó cố gắng nuốt mấy miếng cơm cho thật nhanh,mua vài gói bim bim rồi ra sân sau trường lánh nạn. Ở sân sau có nhiều bóng cây,không khí lại trong lành thật là một nơi lý tưởng cho giấc ngủ trưa của nó.

Truyện ngắn: Lớn lên tao sẽ cưới mày làm vợ


 Làm sao mày cưới tao làm vợ được? Thằng Hữu nó cũng nói lớn lên sẽ cưới tao làm vợ. Kệ nó, nhưng nhất định tao sẽ cưới mày làm vợ.
Thằng Hữu sẽ cưới con Tịnh, hôm trước tao nghe con Tịnh nói thế mà.
Ừ…
Thôi tao về đây, ba tao sắp về rồi chứ không ổng lại đánh tao nữa.
Ừ… Mai nhớ qua kêu tao đi học với ngen!
Tao biết rồi.
Previous Home