Showing posts with label tam su. Show all posts
Showing posts with label tam su. Show all posts

Lớn rồi con mới hiểu


Con khóc. Và con nghĩ về mẹ. Từ khi con hiểu được 8-3 là gì? Con đã làm được những gì cho mẹ.
- Ngày cấp 1 con xin mẹ 2.000 đồng để đóng tiền mua hoa cho cô giáo chủ nhiệm. Đi học về thấy mẹ đang bán những tạ than đen nhẻm, cái cân phải luồn đòn gánh vào vì chưa có cân bàn... vai phải mẹ thường đau mỗi tối.
- Ngày cấp 2 con xin mẹ 10.000 đồng để ngoài tiền mua hoa cho cô, còn mua thiếp từ 7/3 hí hoáy cả đêm tô vẽ, tặng những người bạn con yêu thương. Mẹ nằm trên giường vắt tay lên trán: "Tháng này bố mày chắc không được nghỉ phép"...

Entry: Em ngốc như vậy là đủ rồi


Nó biết không phải ai cũng như anh, lừa dối nó. Còn rất nhiều người thật lòng, chỉ là trong cái thế giới bao la rộng lớn này, nó chưa tìm thấy mà thôi. Mọi thứ mình làm với người khác rất có thể sẽ nhận lại như thế.

Nó lại bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm hạnh phúc cho mình. Hai năm, tim yêu trao đi, để rồi giờ đây nó nhận được một nỗi đau không thể nào có thể lành được, lòng tin đã bị làm cho tổn thương. Một người luôn nói với nó rằng không muốn bị ai lừa dối, không muốn làm cho người mà người đó yêu phải buồn, nhưng thực tế thì sao? Họ đã làm cho trái tim nó rỉ máu.

Em sẽ yêu một người


Con đường về nhà có người cố ý kéo dài thêm, rong ruổi cùng nhau qua bao nhiêu con phố. Những hàng cây xì xào lời của gió, những bức tường năm tháng hóa rêu phong…

Em không muốn người em yêu là Hoàng tử, bởi em nào đâu phải công chúa ngủ trong rừng.

Em không muốn người em yêu là thiên thần, bởi chỗ ở của thiên thần nào phải nơi trần gian em sống.

Những điều em mong chỉ giản đơn, thân thuộc thế này thôi…

Nỗi lòng gái ngoan khi bị mất cái "ngàn vàng"



Trong mắt bố mẹ, bạn bè và những người xung quanh, nó vẫn là một đứa con gái ngoan, cực ngoan. Nhưng có ai ngờ đâu rằng nó đã đánh mất cái quý giá nhất của đời con gái.

Nó ngồi đó, ngẩn ngơ suy nghĩ và bắt đầu hoang mang lo sợ, lo sợ cho cái tương lai phía trước đang chờ đón nó. Một câu hỏi vẫn luôn thường trực trong đầu nó là có nên nói cái sự thật đáng buồn đó cho người yêu sau

Teen: Cầu hôn lần nữa



Tôi gặp người con trai đó vào một ngày nắng mới trên vùng đất cao nguyên lộng gió. Thị trấn nhỏ bé của tôi không nhiều người lắm, chủ yếu là người khắp nơi đến nhưng hầu hết thì tôi không xa lạ một ai, anh ta xuất hiện với vai trò người chủ mới của mảnh đất café kế bên mảnh đất của tôi khiến tôi đặt biệt chú ý. Hôm ấy là ngày tôi lên thăm rẫy của mình sau một tuần mưa dài tầm tã, tôi nhìn một người mới lạ lẫm, một chàng trai trẻ, và anh ta đang lúi cúi quan sát vùng café bên cạnh, tôi hỏi người coi rẫy của tôi:

Nước mắt cũng là một món quà



Đêm qua Arsenal thắng Barcelona 2-1. Huy đến lớp mặt mày bí xị trong khi Vi thì tươi rói cười trêu ngươi nó: “Thấy chưa, tao đã bảo Arsenal của tao thắng mà. Mày thua rồi, tẹo nhớ khao kem đấy, ha ha.” Huy nhìn điệu cười ngạo nghễ của con bạn trời đánh. Khao kem không phải vấn đề lớn với nó vấn đề là Barca yêu quí của nó đang dẫn trước, tưởng như thắng đến nơi rồi thì lại bị Arsenal vùng lên giội một gáo nước lạnh. Nhưng chưa kịp phân bua thì Vi đã kịp an ủi nó:

Cây, Lá và Gió


Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông

Gửi vợ tương lai của anh



Chào vợ yêu dấu!

Anh không biết được em là ai trong số những người đang bước đi ngoài kia. Anh ước giá mà anh biết được. Anh sẽ chạy đến bên em. Thật nhanh, thật gấp gáp. Anh sẽ đứng trước mặt em thật mạnh mẽ. Anh sẽ tạo cho em cảm giác được che chở. Anh sẽ nắm thật nhẹ bàn tay của em, anh sẽ truyền hơi ấm từ bàn tay của anh cho em. Anh sẽ đưa tay vuốt thật nhẹ mái tóc của em, anh sẽ cảm nhận làn hương từ mái tóc của em.

Anh buông tay Em rồi đấy....Em đi đi !


Anh đã sẵn sàng buông tay em ra... Thực sự phải buông thôi bởi vì anh đã mệt nhoài, bước chân anh nặng trĩu, cánh tay đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của em, và giờ đây anh đã tự nhủ với mình rằng anh đã sẵn sàng rồi... sẵn sàng cho cái việc mà anh nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay và ra đi...
Previous Home